Friday, 30/07/2021 - 13:50|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Ấm Thượng

TẢN MẠN MÙA THU

“Có phải em là mùa thu Hà Nội Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm..”

                                                                                                                     TẢN MẠN MÙA THU

Có phải em là mùa thu Hà Nội 
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm..”

          Một sáng chớm thu, đang vội vã cầm quyển giáo án bỏ vào cặp, tôi bỗng nhiên sững lạ bởi tiếng hát da diết, mà hình như của một chiếc radio đã cũ phát ra từ nhà kế bên. Âm thanh khiến con người ta xao xuyến, tâm hồn như trầm đi một nốt. Ta bỗng dừng chân mà đứng lại, ngước nhìn lên cành cây trước nhà, hay giang tay đón một chút gió đưa vào lòng. Để rồi chợt nhận ra, mùa thu đã đến tự bao giờ.

          Mùa thu đẹp như một nàng thiếu nữ mới lớn, cứ mãi e ấp, nhẹ nhàng như nước mà lại đẹp tựa trăng rằm. Tháng tám, mang chút nắng hạ gửi lại trong mây trời. Vài sợi nắng còn sót lại vắt qua bầu trời trong xanh không gợn mây rồi lại chao nghiêng rơi lên những phiến lá đã thay màu. Gió thu không lạnh buốt như gió mùa đông, nó se se lạnh, nó ùa vào tay áo và mơn man da thịt thấm chút khí trời, tẩm chút hương vị sang thu.

          Đi dọc theo những con đường, đón thu, là đón nắng, đón gió và đón cả mùi hoa sữa vương vấn trong từng ngóc ngách. Nó theo từng cái chuyển mình sang thu của đất trời. Và có lẽ, với nhiều người, nhắc đến mùa thu là nhắc đến hoa sữa. Sẽ có những đêm tĩnh lặng để người ta lặng lẽ cảm nhận từng cái se lạnh và cả mùi hương của loài hoa ấy. Nhiều người khi đã trải qua nhiều mùa thu bên loài hoa sữa để rồi bâng khuâng mà nói rằng dẫu đi đến đâu chỉ cần ngửi thấy mùi hoa sữa là như thấy ngay mùa thu, thấy ngay những con đường mình đã từng qua. Hay cũng có những người vì hương mà lại bất giác nhớ người, vì cảnh mà lòng trôi về miền xưa cũ…

          Thu sang, thật ra đâu chỉ có vương vấn nỗi buồn man mác không tên. Đó còn là những bình yên khi nghe một tiếng chim gáy gọi bầy. Một cái mỉm cười bất chợt khi nhìn thấy màu áo trắng, những nụ cười háo hức thơ ngây của ngày tựu trường. Hoặc đơn giản là ta thấy yêu cái khoảnh khắc khiến ta chậm lại giữa dòng đời tấp nập này để cảm nhận nhiều hơn, yêu nhiều hơn, và trân trọng hơn tất thảy những gì cuộc sống đã ban.

          Tôi yêu những chiếc lá vàng rơi trên ngõ phố thân quen. Tôi yêu cái lành lạnh, dù mờ nhạt nhưng cũng đủ khiến ta khẽ run mình của những ngày gần sang đông. Tôi yêu cái cảm giác ấm áp giữa những ngày gió thổi, được chuyện trò cùng bè bạn, được nhâm nhi tách cà phê nóng hổi giữa tiết trời mùa thu. Và tôi cũng yêu… cái buồn man mác của những buổi chiều thu.

          Mùa thu, xưa nay vẫn vậy, luôn đem đến lòng người những cảm xúc kỳ diệu. Tôi lẳng lặng ngước nhìn cánh cổng trường đang mở, một ngày mới lại bắt đầu, tự nhủ nên sống sao cho trọn vẹn từng khoảnh khắc để thời gian qua đi, mùa đông lại đến cũng chẳng nuối tiếc điều gì. Ấy mà ngoài kia trống đã điểm hồi dài nhưng trong lòng vẫn văng vẳng lời thì thầm câu hát: Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ?

                                            

 

 


Nguyễn Thị Thanh Hương

Nguồn: thcsamthuong.phutho.edu.vn
Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 58
Hôm qua : 137
Tháng 07 : 1.545
Năm 2021 : 4.004